0917 68 73 68037 879 7067

“Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười, lúc con cái cho cha mẹ thứ gì thì cha mẹ khóc”

“Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười, lúc con cái cho cha mẹ thứ gì thì cha mẹ khóc”

Sống một đời người, người có thể cho bản thân ta, mà không bao giờ đòi hỏi lại bất kỳ thứ gì! Duy nhất chỉ có Cha mẹ, nhưng để hiểu được những gì người khác hy sinh cho mình trừ khi mình nhận thức được! Làm sao để nhận thức, chính là sự trải nghiệm. Khi trải nghiệm bản thân sẽ nghiệm ra sự sâu sắc, đến khi cảm thấy tội lỗi!

—- NHẬN THỨC SỚM THÌ NGỘ SỚM — NHẬN THỨC MUỘN THÌ LÀ SỰ HỐI HẬN!

Đôi lúc tôi chẳng hiểu sao mình lại hy sinh bản thân mình cho đứa con mình nữa! ” Hiện tại tôi cũng có một đứa con năm nay được 2,5 tuổi. Tôi làm gì cũng nhìn lại ” Hắn có vui không, Hạnh Phúc không, Tương lai hắn thế nào? Cậu nhok ấy làm tôi phải đắn đo rất nhiều sự quyết định “.

Cho đến khi tôi 30 tuổi tội ngộ nhận ra được! Những gì bố mẹ cho mình là một tình thương vô bờ bến, không có gì có thể so sánh được. — Hiện tại sự nhận thức tôi đã ngộ! Nhưng bố mẹ năm nay 70 tuổi rồi, một cái tuổi đầy chong chênh với thời gian, không biết lúc nào ngồi, không biết lúc nào đứng, không biết lúc nào nằm,…Chỉ biết đến đâu thì đến, niềm vui duy nhất trong tâm trí bố mẹ tôi đã là ” Thức giấc ” được hít thở được nhìn con mình, nhớ những đứa con đi làm xa…

Tôi lên giường ngủ lúc 11 giờ khuya, bên ngoài trời đang có tuyết rơi. Tôi co ro rúc vào trong chăn, cầm chiếc đồng hồ báo thức lên xem thì phát hiện nó đã ngừng hoạt động từ lúc nào, tôi đã quên không mua pin cho nó. Bên ngoài trời lạnh như thế, tôi quả thực không muốn phải ngồi dậy, liền gọi điện thoại cho mẹ: “Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, ngày mai con có cuộc họp công ty, khoảng 6 giờ mẹ gọi điện đánh thức con dậy nhé!”.

“Được rồi, mẹ biết rồi!” Mẹ ở đầu dây bên kia giọng như đang ngái ngủ, nói.

Sáng hôm sau, điện thoại báo thức vang lên trong lúc tôi còn đang mộng đẹp. Ở đầu dây bên kia, mẹ nói: “Con gái mau dậy đi, hôm nay con còn có cuộc họp đấy”. Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, mới có 5h40, liền cảm thấy khó chịu mà cằn nhằn mẹ: “Chẳng phải con nói 6 giờ mới gọi con dậy sao? Con còn muốn ngủ thêm một lát nữa, lại bị mẹ làm phiền rồi”.

Mẹ ở đầu dây bên kia lặng im không nói gì, tôi cũng cúp điện thoại…

Dậy rửa mặt, chải đầu rồi tôi ra khỏi nhà. Thời tiết thật lạnh, khắp nơi toàn là tuyết, trời đất chỉ một màu. Tại ga xe bus tôi không ngừng dậm chân cho đỡ lạnh, trời vẫn còn tối đen như mực, đứng bên cạnh tôi là hai ông bà lão tóc bạc trắng. Tôi nghe ông lão nói với bà: “Bà xem xem, cả đêm ngủ không yên giấc, mới sáng sớm đã thúc tôi dậy rồi, nên giờ mới phải chờ lâu như thế”.

Năm phút sau, cuối cùng xe bus cũng đã tới. Tôi vội bước lên xe, tài xế là một người thanh niên còn rất trẻ, anh ta chờ tôi lên xe rồi vội vã lái xe đi. “Khoan đã! Anh tài xế, phía dưới còn có hai ông bà lão nữa, thời tiết lạnh như thế mà họ đã đợi từ rất lâu rồi, sao anh không chờ họ lên xe mà đã đi rồi?” Tôi nói.

Anh ta ngoảnh đầu lại, cười nói: “Không sao đâu, đó là cha mẹ của tôi đó. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lái xe bus, nên họ đến xem tôi đấy”. Tôi đột nhiên rơi lệ, nhìn lại dòng tin nhắn của cha tôi: “Con gái, mẹ của con cả đêm ngủ không được, mới sáng sớm đã tỉnh dậy, bà ấy lo con sẽ muộn giờ”…

cuoi-luc-con-cai-cho-cha-mecca3-thu-gi-thi-cha-mecca3-khoc

Người Do Thái có một câu ngạn ngữ rất ý nghĩa: “Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười; lúc con cái cho cha mẹ thứ gì, cha mẹ khóc”. Cả đời này, người có thể làm cho chúng ta mọi thứ mà không cầu báo đáp chỉ có cha mẹ, vậy nên, dù thế nào cũng đừng phàn nàn họ, hãy thông cảm cho họ, quan tâm tới họ.

Vậy nên, hãy trân trọng từng phút giây bên cha mẹ, bởi không ai biết được khi nào họ sẽ rời xa ta mãi mãi. Khi cha mẹ còn hãy luôn nở nụ cười, hãy luôn quan tâm chăm sóc tới họ, đừng để cha mẹ mỏi mắt ngóng trông mà không nhìn thấy hình bóng của bạn.

Nhưng nếu một ngày cha mẹ buộc phải ra đi, họ sẽ không thể báo trước cho bạn một lời nào, không thể tiếp tục gọi tên bạn, cũng không thể cùng bạn ăn cơm và quan tâm tới bạn được nữa… Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn báo hiếu mà cha mẹ đâu còn? Giá như ta đã có thể bớt xem một bộ phim, bớt chơi một ván cờ, bớt đi dạo cùng bạn bè, để dành thời gian ở bên cha mẹ, ta sẽ cảm thấy bản thân đỡ ân hận phần nào!

cuoi-luc-con-cai-cho-cha-mecca3-thu-gi-thi-cha-mecca3-khoc1

Do đó, lúc cha mẹ còn đang khỏe mạnh, hãy an ủi tinh thần cho họ, hãy dành nhiều thời gian hơn để bên cạnh họ, cố gắng đáp ứng hết nguyện vọng của họ, đừng khiến cho bản thân sau này phải hối hận.

Hãy yêu thương cha mẹ như yêu thương chính bản thân mình, bởi vì họ cũng cần được yêu thương… Và nếu có một ngày thực sự họ rời đi, chúng ta sẽ không phải ngậm ngùi về những tháng ngày đã qua…

“Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười, lúc con cái cho cha mẹ thứ gì thì cha mẹ khóc”
1 vote, 5.00 avg. rating (98% score)
Đăng ký học SEO

Check Also

rom-cuon-trang-tri1

Bán rơm cuộn trang trí quán cà phê, Nhà hàng TPHCM

Bán rơm cuộn trang trí quán cà phê & Nhà hàng – Rôm được xem ...

Khóa học adwords
Contact Me on Zalo